Trại Thẳng Tiến 8

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Viết Về Trại Thẳng Tiến 8

 

Sự háo hức nôn nóng của mọi người chờ đợi ngày họp mặt trong ngày trại TT 8 đã là một làn sóng mạnh của biển lôi cuốn đi sự ngập ngừng do dự của những ai còn chưa tham gia ngày hội lớn của HĐ toàn thế giới.Chúng tôi, LĐ Bách Việt tại San Jose, Bắc California, cũng bị thúc giục theo nhịp sóng dồn như tiếng trống nhạc xuát quân mà vào trận với lòng hăng hái.

 

Ngày vác ba lô lên đường đến đất trại xa, vẫy tay chào tạm biệt, những cô cậu bé con non dại của cha của mẹ luôn được ấp ủ bởi vòng tay mẹ nay đi xa nhưng sao ba mẹ vẫn yên lòng khi ủy thác cho các huynh trưởng HĐ  những đứa con cưng của mình, nhỏ nhất là bé Trà Mi và Jenny, là chim non chưa đầy 6 tuổi. Khi đã khoác lên bộ đồng phục HĐ oai phong thì các cô tiểu thư hay cậu quý tử đã cảm thấy mình tự tin hãnh diện để 1 bé chim non của Bách Việt đã nói với mẹ rằng “Đừng có gọi điện thoại cho con ở trại, để khi về nhà mình mới nói chuyện nhá.” Jenny tuyên bố hùng dũng như vậy đó. Tinh thần của các em đã làm mát lòng tôi giữa trời oi bức nóng rát ở đất trại. Cái nắng hè toé lửa mắt tôi nổ đom đóm nhưng thôi cứ thi vị cho nó nhẹ nhàng là “nắng nhảy nhót như đàn bưóm lượn múa khúc luân vũ.” Cái nắng oi ả như sa mạc làm tôi lao đao, mệt đừ. Sáng nhập trại chiều lại thì cổ khô quánh tắt tiếng mà mỗi lần muốn nói phải “gân cả cổ”

 

Ô, cái vùng đất ở sa mạc mà trưởng Hà Gia Hòa nói với tôi rằng trưởng đã cất công tìm ra. Tôi đã liên tưởng đến một Columbus II đã phát hiện ra một…tân lục địa nắng. nhưng dù gì thì chúng tôi cũng thỏa thuê vui tươi đời HĐ là đây trên vùng đất trại rộng lớn có hồ xanh, có cây cầu nhỏ bắt qua vườn cây bóng sum suê, nơi trại Thiếu chúng tôi thì suối chảy cá lượn lờ, phi lao ngã ngớn lùa tóc xanh giỡn nước. Bước qua cổng trại Thiếu, bên tay phải là một chiếc cầu dây sừng sững như một tín hiệu-thử sức- “ gập ghềnh khó đi” nhưng các anh em chúng ta HĐS không coi khó mà rằng “khó đi thì mặc khó đi, nhưng lòng đã quyết khó khăn coi thường”

 

Vào đất trại thênh thang giữa đồng nắng chúng tôi dựng vội 3 chân kiềng, làm trụ cho lá cờ Thiếu Đoàn trang trí là một vuông gỗ có khắc chữ Sắp Sẵn được đính vào cột trụ, “Sắp Sẵn” cho mọi tình huống mà! Gió thổi tung bay lá cờ phần phật có chữ Quang Trung hiệu đính dũng mãnh, tràn trề một màu xanh niềm hy vọng, lúc này ánh tà dương vẫn gay gắt trút cơn giận dữ vào đầu cổ của chúng tôi, xuyên suốt qua lớp vải lều những tia nóng vào tận mọi ngõ ngách-nóng bỏng- dọa nạt những người vừa mới …định cư như chúng tôi vậy! 

 

Chưa được định vị an cư loa phát tiếng gọi mời họp tôi phải vào họp với ban Quản trại ngành Thiếu. Anh Trại Trưởng tiểu trại là Nguyễn Tấn Tiến, Ô! tôi có quen biết trưởng này qua cuộc trại họp bạn Đạo Hồn Việt vào năm 2004 ở Nam California (HĐ sinh hoạt ở đảo Galang vào những năm 80) Nắng đã làm da anh sậm hơn chìm khuất vào màu xanh dương đậm của chiếc áo thun Trại TT 8, mà anh đang mặc. Suốt thời gian trại anh Tiến thoắt ẩn thoắt hiện với muôn việc… và tôi đã thấy anh bất chợt xuất hiện thật đẹp thật đường bệ với bộ đồng phục HĐ gọn gàng, áo khaki vàng ướt đẫm mồ hôi gìữa trưa trời đứng bóng. Chị Trà Mi thì mau mắn nhặm lẹ và nhanh nhầu như con chim Sơn ca líu lo, cùng các anh chị khác quần quật với bao nhiêu việc để chúng tôi cho dù quen hay không quen biết vẫn nhớ thật nhiều thật đậm mãi tên của 2 nhân vật nổi bật này mà anh Bắc một cựu HĐS cũng tham dự kỳ trại này đã mãi tặc lưỡi mà khâm phục “nữ tướng” Trà Mi, khiến cho tôi cũng hãnh diện cho cánh quần hồng vì rằng “Đó 8 lạng thì Đây cũng  nửa cân” đâu chỉ có quý ông mới nên cơm nên cháo-Thuở trước khi còn là một Kha sinh tôi cũng học…đòi 4 phương 8 hướng tung hoành như các nam Kha sinh đó chớ.

 

Trong “Tổng Hành Dinh” nơi làm việc của Ban Điều Hành Trại là một nhà mát, mọc chênh vênh ở khuôn viên đất trại , nơi được phối trí làm mát với làn hơi nước lạnh , bắn ra những hạt nước nhỏ li ti theo cánh quạt tung lên giữa trưa nắng chói như bụi ngọc lấp lánh ngũ sắc rồi chuyển sang 7 sắc cầu vồng sau cơn mưa. Tôi thích đến đó trong những ngày trại để trú nắng hay để có dịp thư giản “đôi mắt” và ở đó cũng còn hấp dẫn với những gói kẹo, chip…hoặc pizza để cứu vản cái bụng xẹp lép của các đoàn sinh vì thức ăn của 3 buổi chính đã chạy đàng nào ở cái tuổi hoạt động thiếu niên.

Có lẽ anh Bắc cám cảnh cho các em nên góp ý với trại trưởng, tình thế mới được tăng viện thêm pizza mì gói trong vài ngày sau đó, chả là anh Bắc đã là bạn HĐ cũ của Trưởng Tiến khi xưa cùng sinh hoạt ở Đạo Hồn Việt, và cũng chả thế mà khi đi trại trở về San Jose-Bắc Cali thì chỉ có một mình anh Bắc là có tấm bằng khen “ghi công” đóng góp công ích cho tiểu trại có chữ ký nặng cân của Trưởng Tiển Trại Thiếu ký tặng.

 

Chẳng biết khi anh Bắc ôm tấm bằng khen đó vào lòng có làm cho anh nức lòng, hay cảm xúc bồi hồi để trở lại chính thức sinh hoạt không hay anh vẫn dấu mặt. Tôi đang chờ anh trả lời đó vì LĐ Bách Việt chúng tôi rất cần các sự đóng góp mà điển hình là anh Lê Thanh Bình, Lê Xuân Sang cũng từ Đạo Hồn Việt mà ra đó thôi.

 

Tất bật! Bận rộn trăm ngàn thứ việc nhưng các anh chị em HĐS vẫn quán xuyến đảm nhận lấy trách nhiệm một cách trật tự quy củ, tuy ở bốn phương trên khắp mọi nơi nhưng thật là đoàn kết tình thâm mà chỉ có chúng ta là những người HĐ mang cả tâm nguyện trong sáng mới làm nên kỳ tích , và các anh chị huynh trưởng chỉ bằng một tấm lòng vô vụ lợi mới xứng danh như vị tướng tài ba điều binh khiển tướng nhịp nhàng như cung đàn điệu nhạc; gói gọn lại ở trong tiểu trại Thiếu mà chúng tôi sinh hoạt thì mới thấy rõ tâm chân  tình của các huynh trưởng quý thay! Các anh chị ơi hãy sát cánh cho Phong Trào mãi trường tồn

   

         Hạc Tận Tâm

     LĐ Bách Việt – San Jose