|
Nói thế nào cho đúng? và lời cảm ơn muộn màng?
Tôi vẫn không muốn nói lời ấy ra, dù văn hóa Mỹ với hai chữ “cảm ơn”
và “xin lỗi” luôn ở đầu lưỡi của mọi người.
Người Hoa Kỳ nói lời cảm ơn, xin lỗi không phải họ “đầu môi chót lưỡi”,
“mồm mép đãi bôi”, nhưng văn hóa Mỹ nó dạy cho con người ta lịch sự
như thế. Dù một chuyện nhỏ như nhường bước, chỉ đường…v.v. đều được
nhận lời cảm ơn. Họ nói thế là thật lòng đấy thôi.
Tuy nhiên, tự trong thâm tâm tôi, lời cảm ơn với ai thì nghe được,
nhưng với: Cha con, chồng vợ…anh em mà… “cảm ơn” nhau thì dường như nó…(tôi
hơi bối rối chỗ nầy) … mất đi cái tình.
Tôi nghĩ như vậy có thể là không chính xác….???
Ngoài anh em chồng vợ cha con trong nhà máu thịt, tôi còn có anh em HĐ.
Là anh em hướng đạo, chung một đoàn, cùng một việc làm, đi về cùng một
hướng mà cảm ơn nhau sao nghe nó…hơi kỳ kỳ làm sao. Một huynh trưởng
khi nghe tôi nói lời “cảm ơn anh” anh đã bảo tôi “Là anh em HĐ với
nhau mà ơn với nghĩa cái gì…đừng nói như thế nó mất cái tình đi.” Năm
nay anh đã 75 tuổi đời, và tôi có suy nghĩ giống như anh…cho nên từ
đấy tôi rất ngại ngùng khi nói lời cảm ơn với các anh em của tôi trong
đoàn HĐ. Nếu có chăng là một nụ cười, một cái bắt tay…và ánh mắt trao
nhau hiểu biết.
Trong đoàn HĐ còn có những phụ huynh, là cha mẹ anh chị em của các
đoàn sinh. Những vị này không phải là các HĐS, họ cũng không là huynh
trưởng HĐ. Họ đến với chúng tôi khi có con em của họ vào sinh hoạt với
đoàn HĐ. Lâu dần họ cũng thân thiết như anh em trong nhà.
Họ tận tình, chí thiết, và rất thông cảm, hết lòng giúp đỡ; mọi công
việc trong đoàn chạy đều là nhờ sự tiếp tay của họ.
Tôi luôn luôn mang ơn họ và nói lời cảm ơn khi các vị này ra tay giúp
đỡ cho các công việc của đoàn. Tôi cảm ơn họ là đúng phải không? Công
việc HĐ là của các anh chị em Huynh Trưởng.
Khi được phụ huynh giúp đoàn, tôi luôn luôn cảm ơn họ.
Nhưng kẹt cho tôi quá chừng. Mỗi lời cảm ơn tôi nói ra đều “bị” các
phụ huynh trong đoàn trả lời “Cảm ơn gì…chuyện chung mà.” Hoặc có vị
còn nói “Sao mà khách sáo quá.” Hoặc “Thấy các anh chị làm nhiều quá
thì chúng tôi phụ một tay chớ có ơn nghĩa gì. Vả lại, các anh chị làm
việc là vì con của chúng tôi chớ đâu phải làm cho các anh chị.”…bao
nhiêu lần như thế tôi không nhớ rõ…nhưng mỗi lần “bị” rơi vào trường
hợp đó là lòng tôi cảm thấy ái ngại…vì lòng tôi đã có định kiến là
“Nói lời cảm ơn với người thân là khách sáo.” Cho nên khi nghe phụ
huynh nói như thế …tôi đâm ra phân vân và ái ngại quá chừng.
Làm thế nào đây? Tôi đang kẹt vào một nước cờ vây….và tôi đang bí. Có
phải không? Có phải đó là tình trạng của tôi hiện giờ?
Ông bà Việt Nam ta có dạy:
“Lời nói không mất tiền mua, Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.”
Trời ơi thật là khó vô cùng! Nói cho vừa lòng nhau hóa ra mình đang
nói để lấy lòng? Mà nói không vừa lòng nhau thì sanh ra xích mích, bỏ
đi, và đem tiếng dữ gieo ra?
Thế gian làm sao biết cho hết được.
“Ở sao cho vừa lòng người, Ở rộng người cười, ở hẹp người chê.”
Nhưng rồi cuối cùng tôi cũng phải nói mấy lời nhân dịp lễ Tạ Ơn sắp
đến.
Theo nguyên tắc làm việc, tôi phải viết một lá thư cảm ơn đúng phong
cách hành chánh (formal) Nhưng nghĩ đi, rồi nghĩ lại…tôi chọn cái cách
này. Cách tâm tình như tự nãy giờ quý phụ huynh đang đọc đây.
Quí vị phải để cho tôi nói.
"Chân thành gửi đến tất cả quý phụ huynh của LĐ Bách Việt lời cảm ơn
sâu xa nhất của chúng tôi. Trong năm qua, quí vị bằng cách này hay
bằng cách khác, mỗi người một cách khác nhau nhưng tựu chung vẫn là
làm thế nào để LĐ Bách Việt có được cơ hội tốt nhất để đi tới.
Giấy thì ngắn, mà lời thì dài, biết nói sao cho hết tấm thạnh tình
của quí vị đã làm trong suốt năm qua.
Nhân dịp lễ Tạ Ơn sắp đến. Tôi thay mặt LĐ Bách Việt gửi đến quý phụ
huynh và gia quyến một năm đầy đủ trọn vẹn như mỗi ý nguyện của quí vị.
Chúc toàn thể tất cả mọi người Mùa Tạ Ơn và Lễ Giáng Sinh đến trong
hoan lạc và bình an.”
Thân ái
Lê Thanh Bình
Liên Đoàn Trưởng/LĐ Bách Việt/HĐVN
==============================================================================
Chuyện xảy ra tại Liên Đoàn Bách Việt
Phong Trào Hướng
Đạo theo thời gian dậy ngọn cuồng lưu tràn ngập cả năm châu bốn bể,
đến đâu cũng thấy cánh hoa bích hợp nở tươi thắm trên túi áo trái nằm
sát bên trái tim người HĐ.
Nhớ lại những năm
tháng đầu tiên khi cụ Baden Powell dẫn đoàn HĐ đi cắm trại ở đảo
Brownsea chỉ có vỏn vẹn 20 em đoàn sinh.
Rồi hôm nay ngót
100 năm Phong trào HĐ như thân cổ thụ vươn cao tàng lá xum xuê để anh
em chúng ta tiếp bước theo chân tiền bối.
Cũng theo đà nhịp
tiến, chúng tôi, những người HĐ đã không tắt lịm sự hăng say, bầu máu
vẫn đủ nóng để nắm tay trong thập niên 90 cùng nhau khơi lại PT đã bị
gián đoạn theo vận nước. Chúng tôi đã tái lập Nữ HĐVN tại quê nhà.
Đêm chia tay các
bạn HĐ tại VN, chúng tôi đã nắm tay lưu luyến, tôi nhận cả tâm tư tình
cảm của anh chị em làm hành trang qua xứ Mỹ.
Qua đây, cuộc sống
mới còn bở ngở xa lạ, chân còn vướng bụi quê nhà, tôi đã tìm tới HĐ,
bước từng bước để ra mắt với anh chị em HĐVN tại địa phương, châu
Santa Clara một Thanh đoàn Trần Quốc Tuấn (Crew 179) mà trong đó đoàn
sinh là những con, cháu của mình. Rồi vài tháng sau Liên đoàn Bách
Việt được hình thành với sự hướng dẫn của một cựu huynh trưởng HĐVN
đang sinh sống tại San Jose.
Theo thời gian, LĐ
BáchViệt (LĐBV) phát triển, đoàn sinh vượt lên cao. Chúng tôi đã dự
kiến sẽ lập thêm một LĐ mới với tên Lý Thường Kiệt, và chúng tôi mời
một số phụ huynh và hướng dẫn họ vào HĐ để giúp cho LĐ. Cũng từ đó
LĐBV dậy sóng gió. Có một vài PH xem HĐ như một môi trường tốt để mở
rộng thương trường làm ăn, cho nên họ cố công đóng góp một cách nhiệt
tình hầu thu phục được một số PH trở thành khách hàng đến với thương
vụ của họ, và từ đó tạo được phe cánh bù khú với nhau bằng những cuộc
họp mặt “vui vẻ” riêng tư. Và họ làm sao hiểu được mục đích hoặc lý
tưởng của HĐ, hoặc cũng có những PH trở thành HT với thời gian quá
ngắn chưa đủ kịp cho họ thấm nhuần nguyên lý cho dù họ đã khoát lên
mình bộ đồng phục và cũng đã được tuyên lời hứa dưới lá cờ của HĐ để
nói rằng là phục vụ “tha nhân”. Xin nhắc lại câu “chiếc áo không làm
nên thầy tu”.
Phục vụ tha nhân?
Tuân theo luật HĐ có nghĩa gì đâu? Khi có những người đọc luật hiểu
lời hứa như vẹt hoặc như học trò lên trả bài cho cô giáo phải thuộc
làu như máy để nhận lấy điểm 10 tròn trịa, nếu bị vấp một chữ thì cái
miệng kia sẽ quên hết những gì mình vừa đọc
Phục vụ tha
nhân-Tuân theo luật HĐ có nghĩa gì đâu khi có những người vào HĐ để
tạo danh, hám tài, vì khi có danh là “Trưởng” thì lợi sẽ vào theo vì
có đoàn sinh và phụ huynh sẽ là thân chủ của thương vụ của họ.
Một khi mà quan
niệm vào HĐ như vậy nên họ mới có thể cùng nhau “soạn thảo’ được một
bảng “kiến nghị” gửi cho chúng tôi trong đó điểm chính là phải có một
chương trình đặc biệt cho mỗi một kỳ là 3 tháng xem đó là đề mục chính
(họ gọi là goal) và họ đặt ra một ban bệ gọi là Ban Phụ Tá
Trưởng (có nghĩa là mỗi tuần sẽ có một PH mà PH này
không qua một lớp huấn luyện nào cả theo kèm sát 1 HT của đoàn
để gọi là có thể “nâng đỡ, giúp sức” trưởng). Chuyện này làm cho tôi
liên tưởng đến “thời bao cấp” của VN, các cơ sở công quyền phải đặt ra
kế hoạch, chỉ tiêu cho mỗi quí 3 tháng để thúc đẩy mọi người phải
“hăng say” làm việc.
Họ “phấn đấu” để
được vào “hàng ngũ” huynh trưởng để mong có một ngày nào đó sẽ được
leo lên “hàng thượng phẩm” nắm cái “chức” LĐT (Tôi chỉ lập lại lời của
họ). Họ cũng từng vài lần yêu cầu LĐ nên bầu người do họ “kiến nghị”
đưa lên giữ “chức” này, hay “chức” nọ trong LĐ.
Chuyện nghe như đùa
nhưng có có thật đã xảy ra cho LĐ Bách Việt chúng tôi. Rồi sau đó,
tiếp theo sau những “kiến nghị” mà họ “đề” ra không đươc LĐ thỏa mãn
thì liền có những bức thư được gửi qua lại lén lút gây ra sự xáo trộn
hoang mang những email kia mang toàn những lời vu khống, chia rẻ, xé
nát LĐ chúng tôi ra nhiều phe phái, dự mưu sẽ đón rước một huynh
trưởng (đã từng sinh hoạt trong LD, nhưng đã bỏ LĐ đi theo LĐ
khác-không được) trở về để làm LĐT (Giống như tiểu thuyết Kim Dung vậy!)
Sân chơi HĐ
của các em đã bị đẩy dần mà nhường chỗ chơi cho người lớn và
chính là các bậc cha mẹ. Khi đưa con em gia nhập vào PTHĐ ai cũng mong
con mình học điều hay lẻ phải, dạy luật cho đoàn sinh phải trọng danh
dự hoặc phải thật thà trung tín, nhưng các em chưa kịp
học, chưa kịp nhớ hết 10 điều luật thì sân chơi của các
em bị biến thành một hí trường. Họ cũng muốn được oai
phong, uy vũ mà vươn vai dịu võ dương oai như ở trên sân khấu, chớ
chưa học được nghề trưởng làm sao lập được đoàn, một đơn vị nhỏ? Thôi
thì đành phải lôi kéo rủ rê bằng nhiều chiêu bài . Họ vào sinh hoạt
với LĐ Hướng Đạo một thời gian đủ để kết bè kéo phái để ra mà lập đoàn
(Như chuyện Trọng Thủy Mị Châu) Họ chỉ lợi dụng HĐ như nàng Mị Châu
trong trắng ngây thơ đầy tình cảm để biến mình là gian tế vào ăn cắp
nỏ thần của An Dương Vương-Mị Châu cả tin, vua thì lơ là không đề
phòng kẻ cắp cho đến nổi nước mất nhà tan.
Lập đoàn HĐ là
chuyện tốt cần nên phát triển, những ai yêu trẻ đều có thể xây dựng
thêm đoàn. Ở VN ngay cho đến giờ vẫn còn giữ được truyền thống tốt đẹp,
muốn lập một Thiếu đoàn chẳng hạn, người HT cần phải có đủ một số đoàn
sinh, và có đủ tiêu chuẩn, tư cách đạo đức…v.v. phải có thời gian sinh
hoạt với PT và phải được huấn luyện đào tạo đủ căn bản của người huynh
trưởng cầm đòan, phải được sự giới thiệu thì hội đồng HĐ mới chấp nhận
và mới được phong nhậm.(Theo các tài liệu tôi được học tại VN.)
Ở Mỹ có khác hình
thức một chút nhưng họ cũng cần có 3 người giới thiệu cùng chứng nhận
cho một người tham gia vào sinh hoạt HĐ, và phải ký vào một tờ đơn có
những câu hỏi liên quan tới hạnh kiểm của người muốn làm “thiện nguyện”
HĐ.
Còn chúng ta ở đây
gọi là HĐVN hay HĐ Mỹ thì cũng cần có một sự rõ ràng, tránh tình trạng
có thêm một đoàn mới thì có thêm sự xích mích xót xa, đau lòng để khi
gặp nhau làm sao bắt tay trái xuất phát từ tình yêu thương nơi trái
tim người HĐ? Nếu anh chị em HĐ muốn giữ được tình thì nên bỏ bớt sự
hám danh, ham chức mà anh em mới ngày trước còn chung một mái nhà, còn
gọi nhau là anh em mà ngày nay “chữi rủa” nhau thậm tệ (chửi sau lưng
chớ không dám nói trước mặt) qua những email lén lút bôi nhọ vu khống
nhau….và tôi cũng xin các anh chị khi muốn lập đoàn hãy làm bằng khả
năng của chính mình, bằng trái tim trong sáng của chính mình từ bước
đầu như tôi đã từng thực hiện ý nguyện của của mình từ ngày mới đặt
chân đến Mỹ bắt đầu từ con số đoàn sinh thật nhỏ rồi tiến dần đến một
Liên Đoàn đông đảo. Đển hôm nay tôi vẫn đứng thẳng trước sau như một
không thủ đoạn, không bị ai rủ rê lôi cuốn hoặc đi lôi cuốn rủ rê đoàn
sinh của đoàn khác như hiện nay LĐBV đang hứng chịu. Thật đáng tiếc
LĐBV cũng đang bị một vài anh HĐ nghe nói cũng từng là HĐS ở trong Đạo
Hồn Việt tại đảo Galang hiện nay họ được long trọng rước mời giữ “cái
chức LĐT”của một đơn vị mới thành lập mà đoàn sinh là HĐS của LĐ Bách
Việt, cái “chức” mới toanh nầy được nhiệm kỳ 2 năm “đứng mũi chịu sào”
một thời gian ngắn có tạm đủ làm lá chắn hay tấm khiên đỡ đạn cho
những mưu đồ của nhóm người đã làm cho LĐBV xáo trộn mất tình đoàn kết
hay chăng. (Đọc những email đính kém) Rồi sau thời gian sau đó kẻ lên
thay thế rất ngoạn mục thu phục “lòng người” mà ước nguyện cũng toại
thành “danh tiếng” là một LĐT như ai mà không bị nguyền rủa như anh
tân LĐT hiện nay mang tiếng là kẻ cơ hội hoặc ăn cắp đoàn sinh-Cao
kiến hơn Khổng Minh Gia Cát Lượng vậy.
Thưa các bạn HĐS,
Ngọn lửa HĐ vẫn còn
trong tim để ấm lòng chúng ta, anh và chị và tôi hãy cùng nhau giữ lấy
để khơi dậy ngọn lửa PT cháy sáng cho HĐ được phát triển.
Phát triển PT để
giữ lấy cái hồn, thâm thúy từ ở tinh thần trong sáng như mục đích tốt
đẹp của những bậc tiền bối mong muốn cho PT hơn là cách lập đoàn đặt
ra những cái tên lịch sử cho oai cho kêu để nổi đình nổi đám. LĐ thì
có tên mới, có con số đơn vị hẳn hòi nhưng đoàn sinh đó thì bỏ con số
cũ của LĐBV để thay con số mới trên bộ đồng phục HĐ để nhận vơ là của
mình. Chuyện này đã xảy ra cho một vài trường hợp ở đây, các anh chị
sinh hoạt lâu năm tại SJ đều biết. Là một người HĐ cần phải thẳng thắn
mà nhìn vào sự thật.
Những điều tôi viết
trên đây là những suy nghĩ của cá nhân tôi. Tôi chẳng có ý xuyên tạc
hay nói thêm nói bớt để ngăn cản sự phát triển của các đơn vị HĐVN.
Tôi biết có những anh chị trong các đơn vị HĐ (nhất là các anh chị
trong Hướng Đạo Trưởng Niên Làng Bách Hợp Bắc California) trước năm 75
đã từng là Bầy Trưởng, Thiếu Trưởng, Tráng Trưởng, Kha Trưởng, Liên
Đoàn Trưởng, Đạo Trưởng và Ùy Viên Ngành trong Bộ Tổng Ủy Viên HĐVN…v.v.Trước
năm 1975 tôi chỉ là một thiếu sinh, theo anh tôi là một Kha Sinh để
tham gia HĐ. Sau năm 75 HĐVN được tái lập (chui) tôi theo học những
khóa huấn luyện do các cựu HT của HĐVN để thực tập làm HT. Đối với tôi
HĐ không chỉ là một phong trào mà là lý tưởng của cá nhân tôi theo
đuổi. Tôi không chỉ trích một cá nhân nào. Mía sâu có đốt, nhà dột có
nơi. Tôi biết trong số những người đọc bài nầy có các huynh trưởng
tiền bối, các anh chị nghĩ sao về tình trạng HĐVN đang gặp phải?
Hạc Tận Tâm (Liên
Đoàn Bách Việt San Jose
)
|