| Đêm Trăng Nhớ Em | |
|
Đêm nay
trăng vàng rực rỡ, ánh trăng lấp lánh trên cành lá lả ngọn gió đưa lao
xao nghe như tiếng em cười. Tôi nhớ em quay quắt ! nhớ từ ánh mắt nụ
cười nghịch ngợm của em đâu đó vương vấn lòng tôi. Ngày đó tôi
biết em trong đêm lửa trại Liên Đoàn , chúng tôi là HDS Cao Đài Toà
Thánh Tây Ninh . Bên ánh lửa bập bùng tôi thấy mắt em sáng long lanh,
đứng tần ngần rồi chân ngập ngừng bước đến làm quen. A! thì ra em đang
đi dự Lễ Hội Trăng Rằm , mà em háo hức vì lần đầu tiên được theo mẹ đi
trẩy hội xem các tiên nữ trên kiệu rước đến vòng quanh trong khu Thánh
Thất. Chúng tôi được biết em là một Nữ HDS của Sài Gòn, em nói sau biến
cố đất nước 1975, cha em bị đưa đi cải tạo, em phải theo mẹ về Tây Ninh
là quê Ngoại sinh sống. Đêm đầu gặp
gỡ tôi chợt thấy lòng ấm áp mang theo giọng cười giòn tan của em vào
giấc ngủ để mà mơ ngày cùng em trong lễ tơ hồng , có tiếng pháo nổ giòn
như giọng cười của em. Rồi em tham gia mặc áo màu nâu thẩm với chiếc đầm
khaki xanh dương theo đồng phục của Nữ HDS Cao Đài , để trở thành cô
Thiếu Trưởng TĐ Sao Mai. Hàng tuần em nhí nhảnh bím tóc cài nơ vàng, dắt
thằng em trai đưa qua Ấu đoàn của chúng tôi rồi trở qua bên phía Nữ sinh
hoạt. Nhìn dáng em gọn gàng trong bộ đồng phục, tuy cũng bộ đồng phục
như mọi người, nhưng em thật nổi bật cái dáng mạnh mẽ nhanh nhẹn, tôi
thấy em có khuôn mặt chữ điền pha chút rắn rỏi để tôi phải rụt rè giữ
lòng mà không dám nói yêu em! Bâng khuâng tôi lại thấy em khô khan lạnh lùng vì sao một thời gian suốt gần một năm đi sinh hoạt mỗi hàng tuần , sao em không biết lòng tôi ? Em có nhớ không ? vào buổi chiều , học vừa xong tôi bước ra hành lang của lầu ba của trường Đaị Học Cao Đài thấy em đi ngang , mừng quá tôi không nén được , gọi em rối rít, em dừng lại , ngạc nhiên đưa mắt nhìn lên thấy tôi em giơ tay vẫy, tôi ném cả sách vở chạy như ma đuổi không cần quan tâm đến gì ngoài em thôi, mặc kệ một số bạn bé cười rộ nhạo báng Em đi phía trước dáng thanh mảnh đơn sơ trong chiếc áo trắng trinh nguyên, mái tóc em cột bằng chiếc khăn thêu lòa xòa trên bờ vai nhỏ làm tôi ngây ngất ,em cười “ chào anh…baloo ”. . Chúng tôi
sóng đôi thả dài ra khỏi khuôn viên Thánh Thất và ghé vào quán nước bên
đường chuyện trò, nhìn ánh trăng đang lên bên cửa sổ tôi nhắc chuyện
ngày gặp nhau trăng rằm tháng tám, em cười hồn nhiên.. tôi nói nhiều
nhưng em chỉ cười cười , tôi không biết em nghĩ gì ? … Sau đó tôi
đến thăm em hàng tuần vào mỗi Chủ Nhật sau giờ sinh hoạt Đoàn, sợ mẹ em
tôi không dám nói gì nhiều, chỉ một vài câu han hỏi , rồi cứ xoay quanh
chuyện cậu bé sói con là em của nàng đang ở trong Bầy của tôi. Và tôi cũng
được dịp tìm hiểu thêm về cá tính của em, em rất hồn nhiên…nhưng cũng
đầy kiêu ngạo , sát cạnh bên nhau nhưng đầy thử thách cho tôi với nàng,
không phải riêng tôi đâu , trong đám con trai con có thằng Tâm bạn tôi,
cũng tìm cách chận đường đón ngõ để tìm cơ hội chuyện trò, nhưng nàng
thì sao ? tôi vẫn thấy nàng cũng thường nói chuyện với anh Thiếu Truởng
tên Vũ coi có về tâm đắc lắm … có lẽ tôi đang ghen thì phải! Vì tôi sợ
nàng phải lòng anh ta, dù gì anh được xuống Sài Gòn ăn học , nghe nói
cũng học ở trường Đại học Văn Khoa , chứ còn tôi chỉ là anh sinh viên
tỉnh lỵ mà thôi Tuy chúng tôi
vẫn gặp nhau, những cơ hội để ngỏ lời tâm tình sao vẫn ngại ngùng chưa
dám tỏ, có lẽ em lạnh lùng? Tôi không cho là vậy , vì em vẫn cười cười
nói nói,! Ai bảo em kiêu căng tôi không nghĩ là vậy vì em vẫn nhũn nhặn
với tôi hay là có thể là em đã yêu tôi rồi chăng ?? nhưng nếu yêu thì em
phải tìm cách gặp tôi chứ ! Tôi còn biết em đã tránh né Tâm vì có lần
anh ta kể lại và ấm ức ném ra một câu: “Con nhỏ đó
tưởng rằng mình ngon lắm, ra cái điều ta đây dân Sài Gòn vậy đó! Yêu em tôi
đâm ra mơ mộng làm nhiều bài thơ ca ngợi tình yêu , ca ngợi luôn cả em
để mong có dịp tặng em , nhưng thơ chưa biết đưa em dịp nào cho tiện thì
lũ bạn đã lục lọi đọc thơ tôi và đồn rùm beng cả Trường Đại học . Em ! em dấu
yêu … cho dù em lạnh lùng đến tàn nhẫn , em vô tâm như lời mấy thằng bạn
anh phê phán , nhưng anh vẫn yêu em trong đêm trăng hôm đó , bước bên em
theo một đoạn đường , gió lay mái tóc em nhún nhẩy theo bước chân để anh
thấy em tràn trề sức thanh xuân với đôi chân thon thả nhưng như muốn
bước đến một lý tưởng , nhịp thở em mà anh cảm nhận thật ấm áp nồng nàn
xiết bao… Một năm chưa
đủ thời gian cho anh nói được tiếng lòng…thì em đã đi xa … anh thảng
thốt em đâu rồi? Bỏ ký túc xá
ĐH cạnh vườn Thượng uyển trong khu Thánh thất, anh chạy về Tha La xóm
Đạo (TB) tìm tung tích, em bắt vô âm tín.
…
********* Bao nhiêu năm
phôi pha, rẽ lối , em đi theo chồng anh có vợ theo thời gian nhưng chưa
quên được bóng hình em ! biết em vô tình đến thế là cùng!. Ngày đó em
trở lại Sài gòn để có chồng , chồng em nghe nói rằng giàu tiền giàu bạc,
nhưng chưa chắc tình đủ giàu bằng anh đâu em ơi!.
Em , em ơi! em tệ bạc, làm anh bẻ bàng! tin em sắp sửa rời quê hương đi định cư ở Mỹ, anh vội gửi em tập thơ tình chưa kịp tặng em ngày trước, thì theo đường bưu điện, em gửi lại cho anh. Em đã làm anh
tổn thương gấp bội vì em lại vô tình khiến thêm một người đau khổ.. Đó
là vợ anh, người chung sống với anh bao năm , quạt nồng ấm lạnh , chăm
sóc chồng con miếng ăn giấc ngủ mà được gì ngoài tập thơ tình của chồng
bị gửi trở lại. Ai nói đàn
ông là người bội bạc ? hở em …. Hạc Tận Tâm LĐBV
|
trang chính | giới thiệu | tổ chức | sinh hoạt | tin tức| hình ảnh | thông báo | hỏi đáp, góp ý | tài liệu | nối kết | liên lạc | trò chơi lớn | sổ tay sinh hoạt