Nói thế nào cho đúng? và lời cảm ơn muộn màng?
 
Tôi vẫn không muốn nói lời ấy ra, dù văn hóa Mỹ với hai chữ “cảm ơn” và “xin lỗi” luôn ở đầu lưỡi của mọi người.

Người Hoa Kỳ nói lời cảm ơn, xin lỗi không phải họ “đầu môi chót lưỡi”, “mồm mép đãi bôi”, nhưng văn hóa Mỹ nó dạy cho con người ta lịch sự như thế. Dù một chuyện nhỏ như nhường bước, chỉ đường…v.v. đều được nhận lời cảm ơn. Họ nói thế là thật lòng đấy thôi.

Tuy nhiên, tự trong thâm tâm tôi, lời cảm ơn với ai thì nghe được, nhưng với: Cha con, chồng vợ…anh em mà… “cảm ơn” nhau thì dường như nó…(tôi hơi bối rối chỗ nầy) … mất đi cái tình.

Tôi nghĩ như vậy có thể là không chính xác….???

Ngoài anh em chồng vợ cha con trong nhà máu thịt, tôi còn có anh em HĐ. Là anh em hướng đạo, chung một đoàn, cùng một việc làm, đi về cùng một hướng mà cảm ơn nhau sao nghe nó…hơi kỳ kỳ làm sao. Một huynh trưởng khi nghe tôi nói lời “cảm ơn anh” anh đã bảo tôi “Là anh em HĐ với nhau mà ơn với nghĩa cái gì…đừng nói như thế nó mất cái tình đi.” Năm nay anh đã 75 tuổi đời, và tôi có suy nghĩ giống như anh…cho nên từ đấy tôi rất ngại ngùng khi nói lời cảm ơn với các anh em của tôi trong đoàn HĐ. Nếu có chăng là một nụ cười, một cái bắt tay…và ánh mắt trao nhau hiểu biết.

Trong đoàn HĐ còn có những phụ huynh, là cha mẹ anh chị em của các đoàn sinh. Những vị này không phải là các HĐS, họ cũng không là huynh trưởng HĐ. Họ đến với chúng tôi khi có con em của họ vào sinh hoạt với đoàn HĐ. Lâu dần họ cũng thân thiết như anh em trong nhà.

Họ tận tình, chí thiết, và rất thông cảm, hết lòng giúp đỡ; mọi công việc trong đoàn chạy đều là nhờ sự tiếp tay của họ.

Tôi luôn luôn mang ơn họ và nói lời cảm ơn khi các vị này ra tay giúp đỡ cho các công việc của đoàn. Tôi cảm ơn họ là đúng phải không? Công việc HĐ là của các anh chị em Huynh Trưởng.

Khi được phụ huynh giúp đoàn, tôi luôn luôn cảm ơn họ.

Nhưng kẹt cho tôi quá chừng. Mỗi lời cảm ơn tôi nói ra đều “bị” các phụ huynh trong đoàn trả lời “Cảm ơn gì…chuyện chung mà.” Hoặc có vị còn nói “Sao mà khách sáo quá.” Hoặc “Thấy các anh chị làm nhiều quá thì chúng tôi phụ một tay chớ có ơn nghĩa gì. Vả lại, các anh chị làm việc là vì con của chúng tôi chớ đâu phải làm cho các anh chị.”…bao nhiêu lần như thế tôi không nhớ rõ…nhưng mỗi lần “bị” rơi vào trường hợp đó là lòng tôi cảm thấy ái ngại…vì lòng tôi đã có định kiến là “Nói lời cảm ơn với người thân là khách sáo.” Cho nên khi nghe phụ huynh nói như thế …tôi đâm ra phân vân và ái ngại quá chừng.

Làm thế nào đây? Tôi đang kẹt vào một nước cờ vây….và tôi đang bí. Có phải không? Có phải đó là tình trạng của tôi hiện giờ?

Ông bà Việt Nam ta có dạy:
“Lời nói không mất tiền mua, Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.”

Trời ơi thật là khó vô cùng! Nói cho vừa lòng nhau hóa ra mình đang nói để lấy lòng? Mà nói không vừa lòng nhau thì sanh ra xích mích, bỏ đi, và đem tiếng dữ gieo ra?

Thế gian làm sao biết cho hết được.
“Ở sao cho vừa lòng người, Ở rộng người cười, ở hẹp người chê.”

Nhưng rồi cuối cùng tôi cũng phải nói mấy lời nhân dịp lễ Tạ Ơn sắp đến.

Theo nguyên tắc làm việc, tôi phải viết một lá thư cảm ơn đúng phong cách hành chánh (formal) Nhưng nghĩ đi, rồi nghĩ lại…tôi chọn cái cách này. Cách tâm tình như tự nãy giờ quý phụ huynh đang đọc đây.

Quí vị phải để cho tôi nói.

"Chân thành gửi đến tất cả quý phụ huynh của LĐ Bách Việt lời cảm ơn sâu xa nhất của chúng tôi. Trong năm qua, quí vị bằng cách này hay bằng cách khác, mỗi người một cách khác nhau nhưng tựu chung vẫn là làm thế nào để LĐ Bách Việt có được cơ hội tốt nhất để đi tới.

Giấy thì ngắn, mà lời thì dài, biết nói sao cho hết tấm thạnh tình của quí vị đã làm trong suốt năm qua.

Nhân dịp lễ Tạ Ơn sắp đến. Tôi thay mặt LĐ Bách Việt gửi đến quý phụ huynh và gia quyến một năm đầy đủ trọn vẹn như mỗi ý nguyện của quí vị.

Chúc toàn thể tất cả mọi người Mùa Tạ Ơn và Lễ Giáng Sinh đến trong hoan lạc và bình an.”

Thân ái

Lê Thanh Bình

Liên Đoàn Trưởng/LĐ Bách Việt/HĐVN